Giáo án Đi bộ ngao du Jăng Jắc Ru-xô

Thứ hai , 27/02/2017, 04:08 GMT+7
     

                                                                       ĐI BỘ NGAO DU

                                          (Jăng Jắc Ru-xô)

 

A. MỤC TIÊU CẦN ĐẠT:

            1. Kiến thức: Mục đích, ý nghĩa của việc đi bộ theo quan điểm của tác giả. Cách lập luận chặt chẽ, sinh động, tự nhiên của nhà văn. Lối viết nhẹ nhàng có sức thuyết phục khi bàn về lợi ích, hứng thú của việc đi bộ ngao du.

            2. Kĩ năng: Đọc-hiểu văn bản nghị luận nước ngoài. Tìm hiểu, phõn tớch các luận điểm, luận cứ, cách trình bày vấn đề trong một bài văn nghị luận cụ thể.

B. CHUẨN BỊ:

1. Giáo viên:         - Tìm tài liệu về tỏc giả, tỏc phẩm.

                                - Đọc và nghiên cứu tác phẩm.

                                - Soạn giáo án.

2. Học sinh:         - Đọc văn bản.

                               - Trả lời câu hỏi tìm hiểu bài.

C.TỔ CHỨC CÁC HOẠT ĐỘNG DẠY-HỌC:

* Hoạt động 1: Khởi động

1. Ổn định lớp:

8A: …………………………………………………………………

                             8B: …………………………………………………………………

2. Kiểm tra bài cũ:

          1. Giới thiệu tác giả và xuất xứ văn bản Thuế máu.

          2. Phân tích nghệ thuật của văn bản Thuế máu.

3. Bài mới:

* Hoạt động 2: Hướng dẫn đọc-hiểu văn bản:

HOẠT ĐỘNG CỦA THẦY

HOẠT ĐỘNG CỦA TRÒ

 

GV nêu y/c đọc -> đọc mẫu-> gọi 3 h/s đọc nối tiếp nhau đến hết.

- Gọi HS đọc chú thích.

 

- Cho HS xem chân dung Jăng Jắc Ru-xô.

- Em biết gỡ về Jăng Jắc Ru-xô?

- Giới thiệu thêm cho HS về tác giả.

 

- Đoạn tríchĐi bộ ngao du thuộc quyển nào?

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

- Nêu bố cục của đoạn trích.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

H/s theo dừi vào Đ1

? Những điều thú vị nào được liệt kê khi đi bộ ngao du?

 

? Tỏc giả chủ yếu sử dụng kiểu câu nào trong đoạn văn này? Tác dụng?

 

? Việc tác giả sử dụng nhiều cụm từ: ta ưa thích, ta thích dừng, ta muốn hoạt động, tôi ưa thích, tôi hưởng thụ xuất hiện liên tiếp có ý nghĩa gỡ?

(Nhấn mạnh sự cảm giác tự do cá nhân của người đi bộ ngao du)

? Như vậy đi bộ ngao du sẽ đem đến những lợi ích nào?

? Em cú nhận xột gỡ về cách triển khai các luận cứ để làm sáng tỏ luận điểm của tác giả?

(L/cứ phong phú, d/c và lớ lẽ trình bày xen kẽ, tiếp nối một cách tự nhiờn)

I. Tiếp xúc văn bản:

1. Đọc:

- Y/c: giọng đọc rừ ràng, dứt khoát, tình cảm, thân mật, khúc chiết. Nhấn mạnh các đại từ nhân xưng “tôi, ta”; các câu cảm thán cuối doạn trích.

2. Tìm hiểu chú thích:

* Tỏc giả: Ru-xô (Jean Jacques Rousseau 1712-1778)

nhà văn Pháp, sinh ở Giơ-ne-vơ.

* Tác phẩm và đoạn trích:

- Ê-min hay về giáo dục (1762) là thiên luận văn - tiểu thuyết với hai nhân vật chính: em bé Ê-min và thầy giáo gia sư (hình bóng của tác giả). Qúa trình giáo dục Ê-min từ lúc ra đời đến lúc trưởng thành là nội dung chính của tác phẩm. Qúa trình này cú thể chia làm 5 giai đoạn tương ứng với 5 quyển:

- Khi Ê-min ra đời đến 2-3 tuổi:Nhiệm vụ giáo dục là làm sao cho cơ thể của em phát triển tự nhiên.

- Khi Ê-min 4-5 tuổi đến 12-13 tuổi:Giáo dục một số nhận thức bước đầu nhẹ nhàng, không gũ bú.

- Khi Ê-min 13 đến 16 tuổi:Dạy một số kiến thức khoa học thật có ích nhưng học tập trong thực tiễn cuộc sống và trong thiên nhiên chứ không phải trong sách vở. Năm 15 tuổi, Ê-min sẽ học một nghề lao động chân tay - nghề thợ mộc.

- Khi Ê-min 16 đến 20 tuổi:Được giáo dục về đạo đức và tôn giáo.

- Khi Ê-min ngoài 20 tuổi – em đó trưởng thành. Gia sư bố trí cho em tình cờ gặp cụ gỏi Xô-phi, cô bé nết na được giáo dục theo nguyên tắc tương tự. Hai người yêu nhau. Trước khi cưới, Ê-min đi du lịch 2 năm để đạo đức và nghị lực được thử thỏch.

* Từ khó:1, 4, 5, 7, 9, 14, 15 & 17

4. Bố cục - thể loại:

a, Bố cục:

- P1: Từ đầu -> nghỉ ngơi: Đi bộ ngao du thì ta hoàn toàn được tự do

- P2: Tiếp theo -> tốt hơn: Đi bộ ngao du thì ta sẽ cú dịp trau dồi vốn tri thức của ta.

- P3: Cũn lại: Đi bộ ngao du có tác dụng tốt cho sức khoẻ và tinh thần.

b, Thể loại:luận văn - tiểu thuyết (nghị luận nước ngoài)

II. Phân tích văn bản:

1. Đi bộ ngao du được tự do:

+ đi lúc nào thì đi, thích dừng lúc nào thì dừng.

+ quan sát khắp nơi, xem tất cả: 1 dũng sông, 1 khu rừng rậm, 1 hang động, 1 mỏ đá, các khoáng sản…

+ xem tất cả những gỡ cú thể xem khụng phụ thuộc vào ngựa, gó phu trạm.

-> Sử dụng chủ yếu kiểu câu trần thuật-> kể lại những điều thú vị của việc đi bộ ngao du.

-> Sử dụng ngụi kể thứ nhất số ớt và số nhiều-> nhấn mạnh kinh nghiệm đi bộ của bản thân, gây lũng tin cho người đọc. Cách xưng hô Tôi, ta xen kẽ. Đây không phải là sự tuú tiện, tự do mà là dụng ý nghệ thuật của tỏc giả. Khi xưng Tôi là khi tỏc giả muốn nói về những kinh nghiệm riờng mang tính chất cá nhân. Khi xưng ta là khi lớ luận chung

- Nhờ cách xưng hô đó, bài văn trở nên sinh động, gắn cái riêng với cái chung, lại như một câu chuyện kể gần gũi, thân mật, giản dị và dễ hiểu…

 

 

 

 

 

 

=> Giúp con người hoà hợp với thiên nhiên, đem lại cảm giác tự do thưởng ngoạn cảnh vật, thiên nhiên.

- Các luận cứ rất phong phú. Dẫn chứng và lớ lẽ trình bày xen kẽ, tiếp nối tự nhiờn. Đi bộ ngao du đem lại cảm hứng tự do tuyệt đối cho người đi. Thuận theo tự nhiên, tuú thích, đói ăn, khát uống, đêm nghỉ, ngày đi, đi để chơi, để học, rèn luyện. Đó là quan niệm giáo dục và phương pháp giáo dục của Ru-xô.

 

* Hoạt động 3: Củng cố-Dặn dò:

          - Về nhà chuẩn bị tiết tiếp theo.

          - Học thuộc bài.

Giáo án bài: Tìm hiểu yếu tố biểu cảm trong văn nghị luận

                                  THUẾ MÁU - NGUYỄN ÁI QUỐC

Dowload tài liệu